Chúng tôi chọn nhà báo Đỗ Cao Cường để viết tiểu sử là người thứ ba để viết tiểu sử trong hồ sơ của Nghiệp đoàn báo chí Việt Nam, sau nhà báo Lê Phú Khải và nhà báo Chu Vĩnh Hải, vì anh là một trong vài nhà báo quan trọng nhất ở Việt Nam hiện nay.

Nhà báo Đỗ Cao Cường là ai?

Đỗ Cao Cường hồi còn làm sinh viên
Đỗ Cao Cường hồi còn làm sinh viên

 

Đỗ Cao Cường sinh ra ở Hải Phòng, là cựu sinh viên của trường đại học Quốc gia Hà Nội. Ngay từ thời sinh viên, anh đã có nhiều bài viết chống tiêu cực trong xã hội Việt Nam.

Từng có vị trí an phận trong nhiều báo đài thân giai cấp thống trị, nhưng anh Cường giờ là một ký giả tự do và độc lập, dấn thân tới hiện trường để điều tra các vụ cưỡng chế đất đai bất nhân, nhất là các vụ nhà máy công nghiệp gây ô nhiễm môi trường và sức khỏe người dân.

Đỗ Cao Cường là người phóng viên dám đi vào thực địa để chụp ảnh, quay phim tố cáo cái xấu, cái ác làm hại người chung quanh. Cho nên anh là người gặp nguy hiểm nhiều nhất trong báo giới Việt Nam. Nhà báo Đỗ Cao Cường từng nhiều lần bị dọa giết do đăng tải các phóng sự không qua kiểm duyệt trên mạng xã hội.

Nhà báo Đỗ Cao Cường
Nhà báo Đỗ Cao Cường

Cuộc đời là một cuộc đấu tranh – La vie c’est un combat. Nếu có giải thưởng anh hùng thông tin hay phóng viên dũng cảm, Đỗ Cao Cường xứng đáng hơn bất kỳ ai ở Việt Nam.

Tác phẩm báo chí tiêu biểu:

Phóng sự “Chết khi đang còn sống” gây chú ý và quan tâm trong cộng đồng cư dân mạng tại Việt Nam.

Chết trong lúc còn sống nói về làng ung thư ở Kinh Môn Hải Dương, Làng chết ở Hải Phòng là về ngôi làng ung thư khác ở Tam Hưng, Thủy Nguyên, Hải Phòng, Xác sống ở Hà Nội nói về làng Triều Khúc, xã Tân Triều, huyện Thanh Trì bị mất nhà, mất đất, và lâm vào cảnh “sống không bằng chết” mà chả biết kêu ai vì dự án khu đô thị Tây Nam Kim Giang 1; Lời kêu cứu muộn màng là một tiếng kêu thống thiết về những cái chết oan khuất của người đàn ông tự thiêu Bùi Hữu Tuân, con trai phóng viên Tuyết Vân, và của phóng viên Hải Đường.

_102856562_cd44dc95-ae0b-4eb8-b5ae-f2f3cdaae5a5.jpg

Mẹ xin con đấy, con đừng viết báo ở Kinh Môn. Bọn nó đang thuê người giết con và làm hại gia đình mình đấy. Mẹ nghe thấy và sợ lắm…,” là dòng tin nhắn mẹ nhà báo tự do Đỗ Cao Cường gửi cho anh hôm 2/8.

Phó Chủ tịch huyện Kim Môn gọi điện nói rằng người dân tố cáo tôi đã kích động người dân, rồi bắt tôi gỡ bài. Tổng thư ký Tạp chí Thương Trường nói rằng cái mạng của tôi đáng giá vài chục triệu thôi, và họ tự tiện gỡ bài “Tại Hải Dương: Thép Hoàng Phát đánh đổi môi trường đổi lấy kinh tế”. Và lãnh đạo Báo Pháp Luật cũng gọi điện cho tôi hỏi rằng “em dừng có được không?” Sau đó tôi nhận các cuộc điện thoại đe dọa
-Nhà báo Đỗ Cao Cường

Theo nhà báo Đỗ Cao Cường, khó khăn đối với một phóng viên điều tra rất là nhiều, đến từ nhiều phía từ lãnh đạo tòa soạn, chính quyền và doanh nghiệp. Người phóng viên phải đấu tranh với cả chính nơi mình làm việc, với chính mình. Nghề này đòi hỏi lòng dũng cảm lớn mà bất kỳ ai đã một lần với tới đều như lên cơn nghiện, nhất là những cây bút giữ được bản sắc anh hùng.

Với Điều 25 trong Hiến pháp, đó là công dân có quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận, Đỗ Cao Cường có quyền tác nghiệp độc lập. Cho dù có chuyện gì xảy ra với anh, cả dân tộc Việt Nam này luôn coi anh là một người hùng thầm lặng, quan trọng hơn nhiều khối giáo sư, tiến sĩ chẳng dám hé răng bảo vệ lẽ phải cho đời.

18193672_1400320006701682_7797236603283875471_n

GIẾT TÔI, RỒI HÃY BẮT TÔI IM LẶNG!
Đỗ Cao Cường

Hải Phòng, Hải Dương không chỉ nổi tiếng với Côn Sơn Kiếp Bạc, Nguyễn Trãi, Nguyễn Bỉnh Khiêm, bánh gai, bánh đậu xanh, bánh đa cua… mà còn có cả bánh chưng đất gà cắm tăm, cùng rất nhiều băng đảng xã hội đen, những kẻ bỏ học từ sớm, thích thể hiện và ưa bạo lực.
Khi thực hiện các phóng sự ở đây, tổng thư ký tạp chí Thương trường đã cảnh báo tôi rằng mạng của tôi chỉ đáng giá vài chục triệu, nhà báo Nguyễn Đức thuộc báo Pháp luật Hồ Chí Minh cũng cho tôi biết chị Hải Đường chết trong khoảng thời gian chị đang thực hiện một phóng sự điều tra lớn tại Hải Phòng.

Khi tôi đến Kinh Môn, Hải Dương, nhiều bà con không dám cho ghi hình vì sợ côn đồ bảo kê cho các nhà máy trả thù, trên thực tế đã có những cuộc đụng độ, đổ máu giữa bà con Phú Thứ với công ty khoáng sản Việt Nam, cho tới Thủy Nguyên, Hải Phòng…

Khi tôi vừa rời khỏi khu vực nhà máy thép Hòa Phát thì các đồng nghiệp bên báo Giáo dục Việt Nam mới đến, và lập tức họ bị những kẻ lạ mặt tấn công. Một lần khác, tôi bất ngờ quay lại nhưng vẫn bị một kẻ lạ mặt nhận ra và tìm cách bắt giữ…

Rồi một ngày đẹp trời đi lang thang, tổng biên tập VTC có nhận tôi vào làm, anh ấy đồng ý sẽ ký hợp đồng dài hạn sau khi tôi thực hiện phóng sự xăng tặc ở Hải Phòng, nhưng vừa mới đưa một video lên mạng xã hội thì người của Tổng công ty xăng dầu bị đuổi việc, người nhà tôi dùng xe máy của mình đến nhà một người quen, ai ngờ hàng xóm họ nhận ra biển số xe và nói người ta đang tìm tôi để xử, họ yêu cầu tôi dừng lại và muốn biếu tôi một khoản tiền, nhưng tôi không gặp, và tôi cũng không nhận.
Gần đây, chắc nghĩ tôi quay lại Kinh Môn để làm chấn động dư luận thêm một lần nữa, vài kẻ lạ mặt đã tìm người thân của tôi đe dọa…

Thực ra, đây cũng chỉ là vài câu chuyện trong rất nhiều thứ nguy hiểm, bạc bẽo mà tôi đã nếm trải trong mấy năm vừa qua, ở trong nam nguy hiểm quá nên tôi mới ra bắc, khi mà miền bắc cũng nguy hiểm nhưng tôi chưa biết đi đâu.

Nói tóm lại, tôi đã từ chối tất cả hợp đồng truyền thông lớn nhỏ, lãnh đạo chính quyền, các tòa soạn, doanh nghiệp gọi điện, yêu cầu tôi dừng lại nhưng tôi không dừng, tôi đã tự động rời khỏi các tòa soạn trong cảnh tay trắng.

Có thể, sau khi cảm thấy tạm an toàn, tôi sẽ tiếp tục lên đường và thực hiện những phóng sự độc lập của mình, để tiếp tục đánh thức lương tri… cũng có thể, ngày hôm nay còn ngồi trò chuyện với nhau nhưng ngày mai sẽ là một câu chuyện khác.

Nhưng tôi chấp nhận hết, cuộc đời vốn dĩ vô thường, và cuối cùng, tôi xin cảm ơn các báo đài, các tổ chức quốc tế cho tới các cô chú, anh chị em đã hỏi thăm, lên tiếng ủng hộ, tôi cũng xin cảm ơn các đồng nghiệp trong nước đã im lặng để tôi hiểu rõ hơn về các bạn, về xã hội mà tôi đang sống, tôi xin cảm ơn các bạn đã cho chúng tôi biết thông tin tàu Trung Quốc mới tấn công ngư dân nước mình ngay trên đất nước mình, mà các bạn đã gọi đó là tàu lạ.

Nhà báo Đỗ Cao Cường

 

Đăng lần đầu 15h01 ngày 03/04/2019 – Cập nhật mới nhất 15h26 ngày 03/04/2019