03311513.jpg

Bài nghiên cứu chủ yếu tìm cách giải thích các ưu tiên của cơ quan lập pháp trong phúc lợi xã hội trước và sau khi dân chủ hóa, sử dụng Hàn Quốc như một trường hợp nghiên cứu. Nghiên cứu tập trung vào Hàn Quốc từ năm 1948 đến năm 2016 vì ba điều kiện lý tưởng: i) trải qua cơ cấu tổng thống độc đoán và sau đó là quy tắc bầu cử tự do, ii) đã chứng kiến những thay đổi đáng kể cả về mức độ dân chủ và mức độ của chương trình nghị sự phúc lợi xã hội và iii) đã liên tục cho phép cả hai cơ quan lập pháp và hành pháp tài trợ các đề án luật về phúc lợi xã hội.

Nghiên cứu này dựa trên một bộ dữ liệu gốc bao gồm tất cả các đề án luật được gửi từ năm 1948 đến năm 2016, khoảng 60.000 đề án luật từ cơ quan hành pháp và các ngành lập pháp. Các phân tích đã xem xét ưu tiên lập pháp về phúc lợi xã hội theo thời gian. Trọng tâm chính của phân tích là liệu mức độ dân chủ có ảnh hưởng đến mức độ và tính phổ biến của ưu tiên phúc lợi xã hội hay không.

Các phát hiện cho thấy việc thúc đẩy phúc lợi xã hội có liên quan tích cực đến mức độ dân chủ cao hơn một cách liên tục, điều này chỉ ra rõ ràng cần phải tránh áp dụng một sự phân đôi chế độ đơn giản – độc đoán hoặc dân chủ – khi tìm hiểu sự phát triển phúc lợi xã hội. Nghiên cứu xem xét ưu tiên của cơ quan lập pháp trong các vấn đề phúc lợi trong một cơ cấu tổng thống độc đoán và dưới sự cai trị bầu cử tự do, ở các cấp độ dân chủ khác nhau. Kết quả cho thấy các cấp độ dân chủ càng cao, nhánh lập pháp càng đóng góp vào sự “mặn mà” của các sáng kiến lập pháp phúc lợi xã hội so với nhánh hành pháp. Hơn nữa, chính ngành lập pháp ưu tiên một chương trình nghị sự phúc lợi xã hội – bên cạnh việc đào sâu dân chủ – hơn các vấn đề khác.

Bài nghiên cứu chỉ ra ba phát hiện chính nổi bật sau đây.

Thứ nhất, mức độ dân chủ có liên quan tích cực đến việc tài trợ cho nhiều dự luật phúc lợi xã hội nói chung và phổ cập nói riêng. Tuy nhiên, bằng chứng rõ ràng cho thấy mối quan hệ này có thể được hiểu rõ hơn từ góc độ quy mô liên tục thay vì từ quan điểm phân đôi của hai thế chế chính trị ở Hàn Quốc từ 1948 đến 2016. 

Thứ hai, đi xa hơn, bài nghiên cứu đã xem xét mối quan hệ giữa làm sâu sắc dân chủ và vai trò của cơ quan lập pháp trong việc ưu tiên các vấn đề phúc lợi xã hội và đóng góp vào tiến trình của hai tổ chức chính trị có liên quan toàn cầu: cơ cấu tổng thống và chế độ bầu cử chính trị tự do thật sự. 

Nghiên cứu đã cho thấy vai trò ngày càng tăng của ngành lập pháp trong việc ưu tiên phúc lợi xã hội xảy ra song song với mức độ dân chủ ngày càng tăng. Nghiên cứu đã chứng minh định hướng chính sách ngày càng tăng đối với các chính sách xã hội thân thiện với cử tri đang diễn ra cùng với mức độ dân chủ ngày càng tăng. Điều này đã thể hiện rõ ràng dưới hình thức gia tăng định hướng phúc lợi của các nhà lập pháp, không phân biệt giới tính, bầu cử (đảng hay quận), hoặc tình trạng đảng liên kết của họ (với phe đối lập hoặc đảng cầm quyền).

Nguồn: Jaemin Shim. The legislature and agenda politics of social welfare: a comparative analysis of authoritarian and democratic regimes in South Korea. Democratization. Volume 26, 2019 – Issue 7, 1235-1255.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s