Người mẹ nằm lăn r khóc giữa sân .
Người mẹ nằm lăn r khóc giữa sân .

Mang thai con nặng, sinh con trong viện rất đau, vất vả nuôi con từ lúc lọt lòng cho đến ngày con vào lớp một. Những tưởng gửi con vào trường Quốc Tế là yên tâm, nào ngờ chính vì vậy mà mất đứa con. Người mẹ vật vã trong đau đớn.

Lỗi tại lái xe nhưng nhà trường lại có hành động kỳ quặc là thay áo cho cháu bé. Điều vô lý là khi phát hiện chết và bế vào thì không ai có thể thay áo người chết nhanh như vậy, chắc có dàn dựng. Phải chăng cháu bé không bị bỏ quên trên xe, mà đã chết trong trường vì lý do nào đó. Người ta dựng hiện trường giả là cháu bé bị quên trên xe dẫn đến tử vong. 

Anh Nguyễn Thắng, một kỹ sư  học tại Cape Pennilsula University of Technolygy phân tích rằng: “Một đứa bé 6 tuổi khả năng sinh tồn bẩm sinh của nó rất cao. Trường hợp cháu bị ngủ quên trên xe nêu khi tỉnh giấc do xe dừng tắt máy khoảng 30 phút đến một tiếng thì cũng không thể chết được vì khi đó mới khoảng 9 – 10 h sáng trời chưa nắng gắt và lượng oxi trong khoang xe vẫn đủ để thở. Hai nữa là tài xế chuyên nghiệp không ai lại đóng kín hết kính, lúc nào cũng để kính hở một chút cho bớt nóng gây hư xe khi đậu ngoài trời. Khi đó cháu thức dậy do ngủ quên chắc chắn cháu sẽ hoảng hốt đập xe và kêu khóc, tìm cách mở cửa. Nếu gia đình cháu có ô-tô chắc chắn cháu sẽ biết kéo chốt khoá để mở cửa ô-tô hoặc không cháu sẽ la hét và người ngoài bãi xe sẽ nghe thấy và cứu cháu, ( tối nay tivi phỏng vấn sinh viên trường nơi xe này đỗ nhưng các bạn sinh viên này đều nói không nghe thấy tiếng động nào cả. ).
Trường hợp giả thiết cháu bị chết do ngạt thở mà chết hoàn toàn có thể xác định được trước đó cháu phải vùng vẫy tìm cách thoát bằng các vết xước hoặc trên cơ thể cháy hoặc trên ghế ô-tô. Vị trí khi phát hiện cháu chết trên ô-tô nằm yên trên ghế nơi cháu ngồi hay vị trí khác. 
Theo tôi thấy cháu bé đã được thay áo khi bế cháu vô trường. Những tình tiết này khá đáng nghi ngờ khả năng cao cháu không bị chết ngạt trong xe.

Nếu thực sự cháu bé bị bỏ quên trên xe thì tỉ lệ tử vong là rất cao! Vì mấy ngày qua Hanoi rất nóng, nắng oi, trong xe để dưới nắng, đóng kín kính và đặc biệt lại ở 1 mình thì trẻ con 6 tuổi ở Vietnam đa phần bị thiếu kĩ năng sống thì tỉ lệ sống sót là gần 0%. Bãi đậu xe trong khuôn viên nhiều người đi lại, cho nên nếu bé có bị bỏ quên trong xe thì chắc chắn nhiều người sẽ phát hiện ra.

Bãi đỗ xe trường Gate Way
Bãi đỗ xe trường Gate Way

Chết ngạt trong xe to 16 chỗ với trẻ 6 tuổi cũng khó tin. Vì xe không thể kín hơi hoàn toàn được. Một đứa bé 6 tuổi mà chết ngộp trên xe thì hơi vô lý, vì chẳng lẽ nó không biết kêu la, mở cửa xe? Rất khó để bé có thể bị bỏ quên trên xe mà không ai biết vì sau khi nhận học sinh cô giáo phải kiểm tra sỹ số học sinh của mình và một đứa trẻ bị bỏ quên sẽ kêu khóc gọi bố mẹ nên người lớn phải biết. Không thấy ai nói rõ nguyên nhân tử vong, đem chôn cất ngay, cho nên có gì đó bất thường.

Học sinh xuống xong lái xe còn đưa xe về bãi, chả lẽ không thấy cháu bé ngủ trên xe hay sao? Trẻ con thường nói thật, hãy hỏi các bạn cùng lớp. Khi phát hiện cháu không có mặt trên lớp, giáo viên chủ nhiệm lẽ ra phải hỏi người sáng nay đã đón các bé đầu tiên. Và người này chắc chắn phải biết là sáng nay có đón bé chứ sao lại để giáo viên chủ nhiệm báo lên phòng ban là cháu “Vắng không phép”?  Trường Gate Way là trường học do công chúa con gái nhà bác thủ tướng mở. Vụ này thì những vị trí dưới đáy lãnh hết như nhân viên tài xế phụ trách đưa đón và cô giáo nhận trẻ. Còn lại ban lãnh đạo chẳng sứt mẻ miếng nào.

Nguyễn Thị Xuân Trang-con gái của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, sở hữu 14% cổ phần trường Gate Way và chồng là Vũ Chí Hùng đang đi du hý ở Venice-Vương quốc Áo
Nguyễn Thị Xuân Trang-con gái của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, sở hữu 14% cổ phần trường Gate Way và chồng là Vũ Chí Hùng đang đi du hý ở Venice-Vương quốc Áo

Có lẽ áo cũ đã dính máu nên chúng nó mới thay áo, khám nghiệm tử thi cho thấy cháu bé đã bị chấn thương ở đầu. Có quá nhiều nghi vấn và chưa minh bạch xung quanh tai nạn đau lòng này. Nếu thành khẩn, có lẽ sự việc không đi quá xa như hiện nay, nhưng vì họ tin vào thế lực của mình, đã ráp tâm làm điều bất nhân ,bất nghĩa (vì gia đình cháu đã tin tưởng và giao con em mình cho họ giáo dục), một việc làm phản giáo dục và luân thường đạo lý.

Anh Huỳnh Quốc Vũ làm ở công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên Xây dựng Sài Gòn kết luận về vụ án: “Dối trá liên hoàn.”

Nhà nội em bé rất giàu. Nhà ngoại ông làm sếp to ở tỉnh Yên Bái, ban chỉ huy quân sự tỉnh. Giới trung lưu, thượng lưu ở Việt Nam nghĩ là không cần quan tâm chính trị, không cần đấu tranh gì cả, họ có tiền và cho con học trường quốc tế là xong. Đầu tư gần 200 triệu Việt nam đồng cho con vào trường quốc tế học lớp một, tức là mỗi một năm một lớp chi phí khoảng gần 200 triệu, hết cấp 1 là gần 1 tỷ hồ tệ.  Tưởng cho con vào trường cấp quốc tế, ai ngờ con mình bị “đập” chết ! Người mẹ gào khóc. Đây cũng là bài học cho toàn dân tộc Việt Nam. Nếu thấy giáo dục bất ổn thì hãy chung tay cải tiến nền giáo dục đó, thay vì gửi con vào trường Tây.

Tình yêu thương với con cái được định giá bằng tiền, kẻ làm cha mẹ có tiền nên đã nghĩ mình khoán trắng với giá cao là hãnh diện, nhà trường có thế lực nên đổi màu áo! Đáng thương là đứa trẻ!

Advertisements

5 thoughts on “Nước mắt của người mẹ có đứa con trai chết trong trường quốc tế Gate Way

  1. Chúng đi buôn
    Chúng đi buôn buôn tước buôn quyền
    Chúng đi buôn cho nước đảo điên
    Chúng đi buôn buôn núi buôn non
    Buôn tủi hờn buôn cả giang sơn

    1-Chúng đi buôn buôn sắc buôn sầu
    Chúng đi buôn nước mắt lòng đau
    Chúng đi buôn thân xác xanh xao
    Buôn đời mình buôn cả thâm sâu

    Chúng đi buôn buôn bến buôn bờ
    Chúng đi buôn ánh mắt trẻ thơ
    Chúng đi buôn tiếng khóc đơn sơ
    Cho đời càng gian khổ cam go

    2-Chúng ăn vuông ăn méo ăn tròn
    Chúng ăn to ăn bé cỏn con
    Chúng ăn trên ăn dưới ăn ngang
    Cho mặc người ai thở ai than

    Chúng đi buôn giấy phép văn bằng
    Chúng đi buôn công lý (với) lòng nhân
    Chúng đi buôn buôn nghĩa buôn danh
    Buôn sự thật buôn cả lương tâm

    3-Chúng ăn chơi xương máu đồng lọai
    Chúng chơi vui trên kiếp nghèo đói
    Chúng chơi sang chơi xấu chơi oai
    Chơi như đời không còn ngày mai

    Chúng đi buôn chia chác sang giầu
    Chúng đi buôn lừa dối gạt nhau
    Chúng đi buôn cho mắt thêm sâu
    Lỗi khổ này sẽ còn bao lâu

    Rồi một mai em lên non cao
    Trông về xa núi rác ngập sầu
    Nhưng thành phố chen chúc bụi nâu
    Nơi kiếp người tranh thủ miếng đau

    Và lòng em sẽ trong xôn xao
    Tim thật chân vỡ lên nghẹn ngào
    Kẻ cùng khốn trong kiếp khổ lao
    Cũng chính là những người đồng bào …

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s