Nikki Haley
Nikki Haley

Bài nầy viết bởi Nikki Haley, một nhà ngoại giao và chính trị gia người Mỹ, từng là đại sứ Hoa Kỳ tại Liên Hợp Quốc từ năm 2017 đến 2018.

Hoa Kỳ là một quốc gia dân chủ, một quốc gia tự hào về việc tôn trọng quyền của các quốc gia và dân tộc khác. Trong chính sách đối ngoại, chúng ta không bao giờ chỉ sống theo nguyên tắc của chính quốc gia mình, chúng ta cũng không luôn đưa ra quyết định sáng suốt nhất. Nhưng chúng ta cũng không làm bất cứ điều gì chỉ bởi vì chúng tôi có thể trốn tránh được trách nhiệm.

Một nguyên tắc hướng dẫn chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ là các quốc gia nên tôn trọng những gì thuộc về các quốc gia khác. Sau Thế chiến II, Hoa Kỳ đã viện trợ để xây dựng lại Đức và Nhật Bản. Chúng ta đã không lợi dụng thời cơ để đánh cắp tài nguyên của một trong hai quốc gia nầy.

Trung Quốc mong muốn chiếm đoạt vai trò lãnh đạo của Hoa Kỳ, chắc chắn họ muốn là lãnh đạo ở châu Á và hiển nhiên là ở nhiều phần còn lại của thế giới.
Đối nội, người Mỹ sống dưới sự cai trị của pháp luật. Luật pháp của chúng ta không chỉ là công cụ của quyền lực mà còn là công cụ để hạn chế quyền lực. Sự hiểu biết về luật này định hình cách người Mỹ suy nghĩ và hành động và cách chúng ta vận hành trong các vấn đề thế giới. Chúng ta tôn trọng các hợp đồng tư nhân, và chúng ta hy vọng những người khác cũng làm như vậy. Chúng ta tôn trọng quyền sở hữu, bao gồm cả sở hữu trí tuệ. Chúng ta tin tưởng vào việc tiến lên về mặt công nghệ bằng cách phát minh và đổi mới, chứ không phải bằng cách đánh cắp ý tưởng của người khác.

Trung Quốc hiện đang đối mặt với những khó khăn nghiêm trọng. Chính quyền xứ nầy đã là mầm mống cho các thảm họa môi trường và tạo ra sự sai lệch xã hội to lớn mà cuối cùng có thể gây ra bất ổn chính trị. Một số lượng lớn người dân đã chuyển từ nông thôn vào các thành phố bị ô nhiễm nguy hiểm, nhưng chính phủ đã không cho phép họ có được nhà ở hoặc giáo dục cho chính họ hoặc con cháu và gia đình họ.

Nền kinh tế Trung Quốc cũng đã chậm lại. Năm 2018, tốc độ tăng trưởng chính thức là thấp nhất trong gần 30 năm và tỷ lệ tăng trưởng chính thức do chính phủ lưu hành rất có thể thổi phồng rất cao tốc độ tăng trưởng thực tế.

Các nhà lãnh đạo độc đoán của Trung Quốc sợ rằng người dân Trung Quốc nếu họ được tự do sẽ loại bỏ độc tài độc đảng khỏi quyền lực, như những người tự do đã làm trên nhiều nơi trên thế giới.

Một cách mà các nhà lãnh đạo Trung Quốc quản lý mối đe dọa đối với sự cai trị của họ là bằng cách kích động các cuộc khủng hoảng ở nước ngoài và kêu gọi người dân của họ tuân thủ theo chủ nghĩa dân tộc.

Kết quả là một vòng luẩn quẩn của sự đàn áp và sự bất ổn tiềm tàng khiến thế giới trở thành một nơi nguy hiểm hơn. Một cách khác để các nhà lãnh đạo Trung Quốc quản lý mối đe dọa đối với sự cai trị của họ là bằng cách tạo ra một nhà nước giám sát mọi mặt chính trị và xã hội: Tập Cận Bình đã tập trung sức mạnh chưa từng có trong tay mình, sử dụng nhận dạng khuôn mặt và công nghệ dữ liệu lớn để giám sát hầu như toàn dân. Vì lý do tương tự, chính phủ của Tập Cận Bình hiện đang nỗ lực để dẫn đầu thế giới về mạng
5G và trí tuệ nhân tạo.

Các nhà lãnh đạo Trung Quốc chủ yếu tìm kiếm không phải là sự cải thiện đời sống của người dân của họ mà là duy trì sự cai trị của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Đối với họ, độc tài độc đảng là yếu tố tiên quyết vượt xa tất cả những cân nhắc khác. Nhiều người Mỹ gặp khó khăn trong việc nắm bắt thực tế này của đảng Cộng Sản Trung Quốc bởi vì cách làm của đảng nầy không phải là cách chúng ta nghĩ về đất nước của chúng ta. Tuyên ngôn độc lập của Hoa Kỳ nói rằng mục đích cao nhất của chính phủ là nhằm bảo đảm quyền của cá nhân, bao gồm thí dụ như là quyền tự do cá nhân và quyền mưu cầu hạnh phúc. Chính trị tại Hoa Kỳ là phục vụ, trên căn bản quyền tự do cá nhân, bao gồm cả tự do kinh tế. Ở Trung Quốc, chính trị lại là một cách khác hẳn. Kinh tế phục vụ chính trị, và mục tiêu chính trị là tăng cường sức mạnh của đảng trong và ngoài nước. Chúng ta không có thể làm ăn với Trung Quốc theo cách làm ăn trong quá khứ.

Dưới sự lãnh đạo của Tập Cận Bình, Trung Quốc đã chiếm giữ các hòn đảo ở Biển Đông và xây dựng các cơ sở quân sự trên đó, vi phạm lời hứa không quân sự hóa vùng biển nầy với cựu Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama, và những nhà lãnh đạo các quốc gia khác. Tập Cận Bình đã trừng phạt Việt Nam, Philippines và Indonesia về các tranh chấp trên biển, cắt dây cáp âm dưới nước và tấn công các đội tàu đánh cá của họ. Tập Cận Bình đã vi phạm không phận Đài Loan và bắt cóc các nhà bất đồng chính kiến và các nhà phê bình chính quyền Trung Quốc bất chấp chủ quyền của Thái Lan, Đài Loan và Hồng Kông. Những người bị bắt cóc bao gồm công dân Thụy Điển và Vương quốc Anh.

Những người làm kinh doanh với Trung Quốc trong các lĩnh vực công nghệ cao đang thúc đẩy lợi ích quân sự của Bắc Kinh.

Các quan chức Trung Quốc nói rằng họ không quan tâm đến chính trị của nước ngoài, nhưng thói quen mua chuộc các quan chức nước ngoài của nhân viên đảng và chính phủ Trung Quốc đã kích động các vụ bê bối tham nhũng ở Úc, New Zealand, Malaysia, Sri Lanka, Angola và các nơi khác. Sáng kiến Vành đai và Con đường của Trung Quốc, sáng kiến chữ ký của Tập Cận Bình để mở rộng các khoản vay và xây dựng cơ sở hạ tầng trên khắp thế giới, phụ thuộc rất nhiều vào các thỏa thuận tài chính tham nhũng gây gánh nặng cho các chính phủ nước ngoài mà các nước nầy không có khả năng trả nợ cho Trung Quốc.

Ngoài ra, Trung Quốc tìm cách trấn áp quyền tự do học thuật trong các trường đại học ở Hoa Kỳ và các nơi khác thông qua các Viện Khổng Tử do chính phủ tài trợ. Các Viện này truyền bá tuyên truyền cho đảng và đôi khi tìm cách ngăn chận các cuộc thảo luận về các chủ đề gây bối rối cho Trung Quốc, chẳng hạn như cuộc chinh phạt Tây Tạng, các trại tập trung và cải tạo ở tỉnh Tân Cương, nơi Bắc Kinh tuyên bố sẽ cải tạo một triệu người Hồi giáo Trung Quốc.

Chính phủ Trung Quốc cũng chỉ đạo một cách có hệ thống các công ty Trung Quốc ăn cắp tài sản trí tuệ từ Hoa Kỳ và các công ty nước ngoài khác, theo Bộ Tư pháp Hoa Kỳ. Ngoài ra, chính phủ Trung Quốc cũng yêu cầu các công ty tư nhân Trung Quốc chia sẻ với quân đội bất kỳ công nghệ nào họ có được thông qua đổi mới, mua hoặc trộm cắp. Chính sách hợp nhất quân sự dân sự mới được Tập Cận Bình công bố năm 2015 có hiệu quả đòi hỏi tất cả các công ty tư nhân Trung Quốc phải làm việc cho quân đội.

Điều đó có nghĩa là kinh doanh với các công ty Trung Quốc không còn chỉ là kinh doanh. Những người làm kinh doanh tại Trung Quốc trong các lĩnh vực công nghệ cao đang thúc đẩy lợi ích quân sự của Bắc Kinh.
Chúng ta cần chiến lược mới cho một cuộc chiến mới

Để chống lại các mối đe dọa của Trung Quốc đối với các lợi ích quan trọng của Hoa Kỳ, chúng ta cần phải suy nghĩ sáng tạo và can đảm, và không có bất kỳ ảo tưởng nào về ý định đối nghịch của Trung Quốc. Để bắt đầu, chúng ta nên sửa đổi các quy định về thương mại và đầu tư, đặc biệt là trong lĩnh vực công nghệ cao, để Trung Quốc không còn có thể khai thác sự cởi mở của chúng ta.

Với việc Trung Quốc cam kết tận dụng lợi thế quân sự của tất cả các hoạt động thương mại tư nhân, chúng ta phải thay đổi ống kính thông qua đó chúng ta kiểm tra quy định ngoại thương của Hoa Kỳ, chuỗi cung ứng quốc tế, nhấn mạnh vào đầu tư trong nước, bảo vệ sở hữu trí tuệ và khuyến khích các công nghệ quốc phòng quan trọng.

Ngay cả khi chúng ta điều chỉnh các chính sách kinh tế của mình, chúng ta cũng sẽ cần cải thiện khả năng ngoại giao của mình. Bản chất triệt để của chiến lược an ninh quốc gia Trung Quốc đã trở nên rõ ràng chỉ trong vài năm qua. Khi chúng ta suy nghĩ lại về chiến lược an ninh quốc gia của riêng mình để đáp lại, chúng ta quan tâm đến việc khuyến khích các đồng minh của mình suy nghĩ và xét lại về cách hành xử quốc tế của Trung Quốc. Quốc hội Hoa Kỳ cần đảm bảo rằng các quan chức Hoa Kỳ có thẩm quyền và
nguồn lực cần thiết để thúc đẩy sự hiểu biết về chiến lược của Trung Quốc, và tập hợp các nỗ lực đa phương để cạnh tranh và chống lại ảnh hưởng của Trung Quốc, bảo vệ chống lại các mối đe dọa quân sự từ Trung Quốc, và bảo vệ các nguyên tắc đã mang lại sự thịnh vượng của Hoa Kỳ và đồng minh sau Thế chiến II.

Để xử lý các mối đe dọa từ Trung Quốc, cũng như các mạng lưới khủng bố của Nga, Bắc Triều Tiên, Iran và các nhóm khủng bố, chúng ta phải tăng cường sực mạnh quân đội. Chúng ta cần năng lực hải quân lớn hơn, lực lượng không kích tầm xa hơn và công nghệ thông tin và khả năng không gian mạng tốt hơn.

Chúng ta cũng phải hiện đại hóa cơ sở hạ tầng hạt nhân bị lãng quên từ lâu. Ngân sách quốc phòng của Hoa Kỳ rất lớn, nhưng không đủ để phân bổ cho các đầu tư căn bản. Với nguồn lực hạn chế, sẽ luôn có sự đánh đổi. Nhưng chúng ta phải luôn có khả năng đáp ứng, theo cách mạnh mẽ và đo lường, trước Trung Quốc, một đối thủ tinh vi nhất về mặt quân sự mà chúng ta chưa bao giờ đối mặt.

Trung Quốc đặt ra những thách thức về trí tuệ, công nghệ, chính trị, ngoại giao và quân sự đối với Hoa Kỳ. Phản ứng cần thiết cũng tương tự nhiều mặt, đòi hỏi phải có hành động trong các lĩnh vực khác nhau như tình báo, thực thi pháp luật, kinh doanh tư nhân và giáo dục đại học. Trong những năm gần đây, nhiều vấn đề đã được mô tả là đòi hỏi vận hành toàn bộ chính phủ để tìm ra các câu trả lời. Các câu trả lời nầy không những chỉ phát triển trong phạm vi của chính phủ mà còn phải huy động toàn quốc gia vào việc hoạt định cách đối phó với Trung Quốc. Chúng ta phải hành động ngay, trước khi nó quá muộn.

Những cái giá của cuộc thách thức từ Trung Quốc là rất cao. Đây là một cuộc chiến có thể coi như là sống chết.

Nguồn: Lượt dịch từ https://www.foreignaffairs.com/articles/china/2019-07-18/how-confront-advancing-threat-china

Advertisements

2 thoughts on “Chiến tranh thương mại là bước đầu tiên để chống lại Trung Quốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s