Nhà báo Lê Thúy Bảo Liên
Nhà báo Lê Thúy Bảo Liên

Chuyện của nhà báo Lê Thúy Bảo Liên- Trà Vinh

Cởi đôi giày cao gót ra treo lên xe, rồi lội ruộng băng đồng. Đến nhà người nông dân thấy thằng bé con cô chủ nhà xách cái bịch nilon về nói với mẹ:
– Người ta không bán.
Hỏi, con mua gì mà người ta không bán?
– Con mua gạo


Mẹ nó nói tình thiệt, nhà hết gạo rồi chị ơi, bốn đứa nhỏ nhịn đói từ hôm qua tới giờ, chiều nay ba nó đi mần mướn về mới có tiền, giờ mua gạo thiếu chịu ở quán gần nhà, họ không bán cho nữa.

Túi còn được nhiêu tiền, móc ra đưa hết cho thằng bé, kêu con đi mua gạo về nấu cơm cho em ăn. Tội nghiệp mấy đứa nhỏ đói lả, mỗi đứa nằm một góc không dám khóc lóc đòi hỏi gì, con nhà nghèo biết thân biết phận thấy thương gì đâu. Ừ thì mình hôm nay sạch túi, nhưng ngày mai sẽ có, còn mẹ con họ ở tận hóc lò tó này biết bao giờ gặp lại để giúp, mà thật ra túi mình cũng có nhiêu đâu, nhiều nhặn gì đâu, dăm mười ký gạo đổ cho đầy khạp, một bữa cơm no trả bữa cho mấy đứa nhỏ vậy mà…

Chia tay mấy mẹ con, lội hết cánh đồng ra tới đường làng, đôi giày cao gót mất tiêu, xe bị rút cạn xăng….hic…

Đi chân đất, dắt bộ chiếc xe ra đường nhựa hơn hai cây số mướt mát mồ hôi, ghé cây xăng đưa thế chân Chứng minh nhân dân xin đổ xăng thiếu. Ta nói nó nhục không thể tưởng. Nhục nhưng mà lòng vẫn thấy vui, miễn là lòng mình thấy vui….

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s