Untitled.png

Tiến sĩ Phạm Đình Bá- đại học Toronto, Canada lược dịch

CÂU HỎI CHO DƯỠNG ĐƯỜNG: Rối loạn chơi video game là gì? Làm thế nào bạn có thể biết nếu một đứa trẻ có thể có tình trạng này, thay vì chỉ là một đứa trẻ thực sự thích chơi trò chơi video? 

TRẢ LỜI: Rối loạn chơi video game vượt xa niềm đam mê với các trò chơi video. Đó là một mô hình của hành vi gây nghiện trong đó chơi trò chơi kỹ thuật số hoặc video là ưu tiên cao nhất trong cuộc sống của một người. Rối loạn chơi video game can thiệp vào thói quen hàng ngày của một cá nhân, và nó có ảnh hưởng đến sức khỏe tinh thần và thể chất.

Tổ chức Y tế Thế giới, hay WHO, gần đây đã công nhận rối loạn chơi video game là một tình trạng sức khỏe tâm thần. Và mặc dù cuốn sách hướng dẫn chẩn đoán do Hiệp hội Tâm thần Hoa Kỳ không coi đó là một rối loạn chính thức, cuốn sách ấy khuyên rằng rối loạn chơi video game nên được nghiên cứu thêm. Các triệu chứng của cách rối loạn nầy, như được xác định bởi WHO, bao gồm kiểm soát suy yếu khi chơi game; chơi game được ưu tiên hơn các sở thích và hoạt động khác đến mức nó dẫn đến suy giảm chức năng hoặc bị ảnh hưởng nghiện nặng; và hành vi chơi game tiếp tục bất chấp hậu quả tiêu cực.

Có một số tín hiệu để tìm thấy nếu bạn lo lắng con bạn có thể bị rối loạn chơi video game. Có phải con bạn đã rút khỏi các môn thể thao hoặc các hoạt động khác không liên quan đến các trò chơi video? Có phải hầu hết sự tương tác của con bạn với những người khác liên quan đến các cộng đồng chơi trò chơi trực tuyến? Có phải thành tích học tập của con bạn đã giảm khi niềm yêu thích chơi game của bé tăng lên? Có phải chơi game chiếm phần lớn thời gian rảnh của con bạn? Các trò chơi video có làm gián đoạn giấc ngủ của con bạn không? Nếu bạn trả lời “có” cho bất kỳ câu hỏi nào trong số này, hành vi chơi trò chơi của con bạn có thể phát triển thành rối loạn chơi game.

Ngoài ra, hãy chú ý đến phản ứng cảm xúc của con bạn nếu bé không thể chơi trò chơi điện tử. Một cá nhân mắc chứng rối loạn chơi game thường sẽ trở nên cực kỳ tức giận, lo lắng hoặc đau khổ khi nghĩ đến việc rời xa các trò chơi video trong hơn một khoảng thời gian ngắn. Vì đây là một rối loạn gây nghiện, nên những người mắc chứng rối loạn chơi game khó có thể cắt giảm thời gian họ chơi game. Khi đối mặt về thời gian họ chơi game, những người trong tình huống này thường không thừa nhận rằng họ có thể cắt giảm. Nhiều người khẳng định hành vi của họ là bình thường.

Điều quan trọng cần lưu ý là, rối loạn chơi game có thể ảnh hưởng đáng kể đến sức khỏe thể chất. Do tính chất ít vận động của hầu hết các trò chơi video, những người mắc chứng rối loạn chơi game có xu hướng tham gia ít hoạt động thể chất, khiến họ có nguy cơ bị tăng chỉ số khối cơ thể. Điều đó có thể dẫn đến béo phì, huyết áp cao, các vấn đề về gan và tiểu đường loại 2. Những người mắc chứng rối loạn này thường không thực hiện các bước để giải quyết các mối quan tâm về sức khỏe.

Lưu ý các khuyến nghị của Học viện Nhi khoa Hoa Kỳ: Trẻ em dưới 18 đến 24 tháng không nên sử dụng phương tiện truyền thông, ngoại trừ trò chuyện video. Đối với trẻ em từ 2 đến 5 tuổi, giới hạn thời gian màn hình xuống còn một giờ mỗi ngày với lập trình có chất lượng cao. Khi con bạn lớn lên nữa, cách tiếp cận một kích cỡ như giới hạn thời gain màn hình thường không hiệu quả. Bạn sẽ cần phải quyết định có bao nhiêu phương tiện để cho con bạn sử dụng mỗi ngày và loại nào là phù hợp.

Nếu bạn lo lắng về việc chơi game của con bạn, hãy hẹn gặp một nhà cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe. Chuyên viên chăm sóc sức khỏe ấy có thể giúp đánh giá tình hình, cung cấp hướng dẫn và, nếu cần thiết, giới thiệu đến một chuyên gia sức khỏe tâm thần.

Nếu bạn không nghĩ rằng hành vi của con bạn tăng đến mức rối loạn chơi game, nhưng bạn tin rằng bé sẽ được lợi từ việc giảm thời gian trên màn hình, hãy thử những mẹo sau. Tạo thời gian không có công nghệ trong nhà của bạn, chẳng hạn như trong giờ ăn, hoặc các hoạt động gia đình cụ thể hoặc đi chơi. Hãy chắc chắn rằng tất cả những người trưởng thành đều rời khỏi màn hình trong những khoảng thời gian đó. Giữ màn hình ra khỏi phòng ngủ. Đặt và thực thi giới hạn thời gian màn hình hàng ngày hoặc hàng tuần và giới nghiêm, chẳng hạn như không tiếp xúc với thiết bị hoặc màn hình một giờ trước khi đi ngủ. Sạc thiết bị bên ngoài phòng ngủ vào ban đêm.

Trò chuyện trong gia đình về việc quản lý thời gian trên màn hình, xem xét các giá trị và ưu tiên của gia đình bạn. Thảo luận tại sao điều quan trọng là phải có giới hạn và nói về lợi ích của các hoạt động không liên quan đến các thiết bị điện tử và trò chơi video, chẳng hạn như đọc, chơi thể thao và trò chuyện trực tiếp. Nhắc nhở con bạn rằng học những cách tích cực để tham gia và giải phóng màn hình và trò chơi video có thể giúp bảo vệ sự an toàn và sức khỏe tổng thể của chúng. 

Nguồn: Gaming disorder has an effect on mental, physical well-being. Chicago Tribune, August 23, 2018. Interview with Angela Mattke, M.D., Nhi khoa và vị thành niên, Mayo Clinic, Rochester, Minnesota, Hoa Kỳ. https://www.chicagotribune.com/lifestyles/health/sns-201808231527–tms–mayoclnctnmc-a20180823-20180823-story.html

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s