viber image.jpg
Mẹ Thanh Hà và hai con

Ngôi nhà nhỏ nằm vùng ven Sài Gòn, chưa bao giờ yên ắng như bây giờ. Bao hạnh phúc ngập tràn, tiếng nói, tiếng cười rộn rã làm cho ngoại ô bừng tỉnh của trước kia nay chỉ là ký ức ngọt ngào trong lòng người mẹ bây giờ.

Ngày đó, hai vợ chồng tôi mới cưới nhau về, cả hai thuê một căn nhà vừa đủ để sinh hoạt, đó là một khu đã được quy hoạch, đường xá sạch sẽ, con đường được đổ nhựa. Nhưng chỉ có dân địa phương sinh sống và rất ít công nhân tỉnh về đây. Một số người đã mua đất nền nhưng để cỏ, cây lên um tùm, những chú bò được dịp tung tăng cả ngày trên sa mạc cỏ. Rộng và thoáng trên dưới 3.500m2 toàn là cỏ cây nên những đợt gió về mang cho người dân nơi đây không khí mát dịu, buổi sáng ngọt ngàot, nhẹ nhàng, cho cảm giác say mê cuộc đời đến lạ; buổi chiều dường như nó cuống hết bao mệt mỏi, lo toan, muộn phiền của ngày dài bay bất biến.

Tôi tên Thanh Hà, dân tỉnh lẻ đến từ miền Trung đất Quảng lên thành thị mưu sinh, anh quê xa xôi cách trời Nam nữa vòng trái đất. Cả hai chọn Bình Dương để sống vì không khí trong lành và không gian thoáng mát lại tiện đường cho công việc.

Lúc mới bước chân về nơi đây, mọi thứ vẫn còn chưa ổn định. Hơn một tháng, anh đi làm cả ngày, rồi cả xóm cũng chạy đua với đồng tiền, với mưu sinh ba bữa. Khu dân cư đã ít nhà, ít người, họ lại tất bật sáu ngày trên tuần với công việc. Mọi thứ trở nên yên tỉnh đến lạ. Âm thanh mà Thanh Hà nghe quen thuộc nhất là tiếng những chú cún chạy lòng vòng đùa giỡn và những chú bò, chú bê gọi ụm bò vang vọng.

Vào buổi chiều trời tháng sáu, nắng và gió khô cả người, khô cả đất trời, chồng đưa Thanh Hà đi uống nước, dạo phố để thay đổi không khí nóng bức trong nhà. Hai vợ chồng ghé vào quán nước quen nói chuyện huyên thuyên thì có một người đàn ông trạt 32 tuổi, anh tiến đến chúng tôi và nói:

  • Chào anh chị, tôi có thể ngồi đây được không?

Tôi vui vẻ đáp:

  • Dạ được, mời anh ngồi.
  • Tôi thấy anh chị vào quán này nhiều lần, tôi cảm mến lắm nhưng không có dịp nói chuyện cùng nhau. Tôi giới thiệu, tôi tên là Tuấn, tôi là trưởng phòng quản lý của văn phòng MPJ. Chị và anh ở gần đây không? Anh chị đã có cháu nào chưa? Trông chị có vẻ thích vật nuôi thì phải vì tôi thấy chị rất mến con mèo của chủ quán này.

Sau một hồi chuyện trò, anh nói:

  • Nhà tôi có 4 bé, đã được 2 tháng tuổi, vợ tôi không thể chăm các bé được vì cô ấy đang mang bầu tháng thứ 4, bác sĩ không cho tiếp xúc với các bé vì sợ lông của các bé bay vào mũi, dễ gây dị ứng không tốt cho thai nhi. Đây là đứa con đầu lòng, chúng tôi phải hết sức cẩn thận. Anh chị có thích chúng không? Tôi muốn tặng anh chị hai đứa. Còn hai đứa kia tôi đã cho người trong gia đình của tôi rồi. Tôi nghĩ cặp vợ chồng nước ngoài sẽ yêu quý thú cưng nên tôi mới mạo muội nói với anh chị, ở đây nhiều đồng nghiệp và hàng xóm xin tôi không cho.

Như trời hạn trông mưa, chồng tôi chưa kịp phản ứng gì, tôi đã mừng rỡ giọng hớn hở và đầy biết ơn:

  • Cảm ơn anh, tôi ở nhà cũng không làm gì, nhà lại chưa có cháu nào mà cũng chưa muốn sinh em bé nên nhà vắng vẻ. Nay anh có lòng như vậy thì thật là tuyệt vời, tôi đưa mắt nhìn sang chồng tôi với ánh mắt long lanh, hạnh phúc bởi tôi biết chồng tôi cũng thích thú cưng lắm.

Như hiểu được cả bầu trời tươi mát, rộn rã trong lòng tôi, dẫu nói được vài ngôn ngữ Việt, chồng tôi cũng lên tiếng:

  • Ồ, thật tuyệt vời. Tôi rất vui vì sự tin tưởng của anh. Vợ tôi sẽ khóc vỡ òa vì quá hạnh phúc. Đây thật là món quà mà thượng đế ban cho cô ấy.

Tôi thầm cảm ơn chồng tôi đã đồng cảm và nói thật hay như vậy. Sau đó anh Tuấn đưa chúng tôi về nhà anh ấy, chúng tôi phải ngồi dưới hành lang công viên của căn hộ chung cư cao cấp quận Gò Vấp chờ vì nhà anh ấy nằm trên lầu 6.

Sau 10 phút, tôi nhìn thấy trên tay anh Tuấn một tay mang một cái giỏ nhựa xinh xắn, trong đó có hai bé cún xinh xinh và tay kia anh ấy nắm tay đưa bà xã xuống cùng.

Chuyện trò thăm hỏi và hứa hẹn ngày gặp lại, trước khi ra về tôi vẫn không quên hỏi tên của hai bé. Tôi muốn giữ lại cái tên đáng yêu mà người mẹ đỡ đầu đã dành tặng cho bé.

  • Chị ơi, tên hai bé là gì vậy?

Chị vợ xinh đẹp nói:

  • Bé màu trắng tên là Công Chúa. Bé màu nâu tên là Lusa.

Rời nhà vợ chồng anh Tuấn, chúng tôi cũng không còn muốn đi dạo nữa. Tôi đã lên kế hoạch cho ngôi nhà xinh xắn, những thức ăn, bánh và sữa cho hai con. Tôi thầm hạnh phúc và rêu rao trong suy nghĩ: Ôi, tôi đã có những hai đứa con rồi, lông mềm mại quá! mịn màng quá! hiền dịu quá! đáng yêu quá! Sao tôi có thể may mắn đến như vậy? Ôi, hai con của mẹ.

Những suy nghĩ ngọt ngào, ấm áp về gia đình và những đứa trẻ làm tôi nghẹt thở trong hạnh phúc.

Trên đường đưa hai con về nhà, tôi ghé vào cửa hàng mua sữa tươi, bánh ngọt, khăn tắm và một cái rổ nhựa cỡ lớn vun vắn để làm chiếc giường cho hai con.

Từ trái sang phải: Công chúa và Lusa
Từ trái sang phải: Công chúa và Lusa

Từ ngày có hai con, cuộc sống của tôi đảo lộn. Tối nào tôi cũng đưa hai con đi vệ sinh lúc mười giờ trước khi đi ngủ nhưng cũng có những đêm các con muốn đi vệ sinh tầm lúc một, hai giờ sáng, cả hai đứa tỉnh dậy là kêu mẹ.

Cũng thật là, tôi là người ngủ rất say nhưng từ lúc có hai con về tôi rất nhạy cảm, chỉ cần hai con ngọ ngoạy là tôi đã hiểu ý. Các con cũng rất ngoan, không bao giờ đi vệ sinh tại nơi ngủ, chúng chỉ đi vệ sinh khi tôi đưa hai con ra phía ngoài nhà. Mỗi sáng các con đều thức dậy khoảng tầm 4:30 giờ đến 5:00 giờ để đi vệ sinh thêm lần nữa. Vậy là, một đêm tôi thức giấc một lần và sáng phải dậy thật sớm. Vất vả là vậy, nhưng nhìn các con ngoan và ưa sạch sẽ, bao mệt mỏi tan biến như chưa từng tồn tại, nhất là những lúc ôm các con vào lòng vuốt ve, nói chuyện.

Hai tháng trôi qua, các con đã được 4 tháng tuổi, hai đứa con gái ngoan đã trưởng thành và ngày càng xinh đẹp. Công chúa vẫn bộ lông trắng muốt, Lusa vẫn là màu nâu nhưng đã nhạt hơn lúc còn bé. Những suy nghĩ miên man khi nhìn con là bao nụ cười rạng rỡ in lên gương mặt hạnh phúc của tôi.

  • Lusa, Công Chúa!

Các con đang chơi đùa trong nhà với mẹ, bổng có tiếng gọi lớn của người đàn ông ở phía ngoài. Dường như phát hiện tiếng gọi thân quen, hai con vểnh tai, đứng lên nhìn và chạy vù ra phía trước ngoắc đuôi. Chúng mừng rỡ vì ba đã về. Lần nào trở về nhà ba cũng có quà cho hai con. Bánh bông lan là món khoái khẩu của bé. Ba ngồi xuống thềm nhà dang tay ẳm gọn hai bé trên tay. Từ ngày con lớn, chỉ có ba là ẳm hai con nhẹ nhàng, còn mẹ thì thấy nặng tay quá không thể ẳm hai đứa cùng một lúc như ba được, mà chỉ có thể là từng đứa một thôi.

Thấy hai con đã lớn nên tôi bàn với chồng tôi:

  • Anh yêu, chúng ta cần tìm cho hai bé một thằng chồng đẹp trai. Hai con đã trưởng thành và cần có một gia đình thật sự cho nó. Anh nghĩ sao?
  • Sao cũng được, em cứ tìm hiểu được chỗ nào thì anh đưa em đi để đón con về.

Sau vài lần lên mạng lục lọi, tìm tòi, tôi đã gặp Bo. Đây là cái tên mà người bán viết tin đăng rao bán. Thằng bé đẹp trai với bộ lông chỉnh chu và dài sáu đến bảy centimet. Bo đã 2 tuổi, toàn thân màu trắng, nơi cổ có một khoảnh lông màu nâu hình trái tim, góc nhọn trái tim hướng về giữa trán, hai chiếc tai cũng lông màu nâu vừa đủ rộng để cụp xuống phủ lỗ tai. Dường như, Bo đến từ đất nước mặt trời mọc. Còn Lusa và Công Chúa lai cha Nhật, mẹ Việt.

Tôi không chần chừ, do dự, bắt máy lên và gọi theo số điện thoại đăng tin bán. Đầu dây bên kia là một phụ nữ ra giá bốn triệu và họ sẽ mang Bo đến tận nhà tôi.

Lúc ấy trời chiều, tầm năm giờ hay năm rưỡi gì đó, một người phụ nữ đi chiếc Atila, người gầy, phía sau là đứa con khoảng mười mấy tuổi đến. Tôi với tay gọi:

  • Chị ơi, đến đây nè.

Lái xe đến gần tôi, chị dừng xe. Bo đứng phía trước nơi để chân, chị ấy kéo Bo ra ngoài. Vừa nhìn thấy Bo tôi đã yêu mến lắm, nhưng có lẽ Bo không phải là con của cô ấy nuôi, có lẽ họ bắt cóc Bo từ một gia đình khá giả nào đó rồi đem bán kiếm tiền. Bo lấm lem, buồn so, hiền lành như muốn ai đó hãy nuôi mình tốt hơn. Tiến lại gần Bo, tôi sờ bộ lông bẩn của Bo, anh ấy im lặng. Tôi phát hiện ra trên người Bo có nhiều cháy, rận, con nào con náy to kềnh cóc. Tay tôi run rẩy, hãi hùng khi nhìn con bọ nhiều chân, tròn no bụng. Ôi! Cái cảm giác đau đớn, xót xa cho Bo đã bóp nghẹt trái tim tôi. Tôi quay sang chồng như muốn khóc. Chồng tôi đưa Bo vào nhà và tôi trả tiền cho họ.

Họ lên xe đi, tôi gọi hai con gái ra giới thiệu:

  • Lusa, Công Chúa! Ra đây với mẹ.

Hai đứa luống cuống vui mừng chạy đến, tôi nó tiếp:

  • Đây là anh Bo, từ nay anh Bo sẽ ở nhà của chúng ta, sau này mẹ gả 2 con cho anh Bo, chúng ta là người một nhà, vậy nên các con phải thương yêu nhau.

Tôi quay nhìn Bo, tôi không muốn hai đứa con gái sẽ bị lây lan ve – cháy – rận từ Bo, nên biết là trời chiều con lạnh nhưng tôi vẫn phải tắm.

Bo đứng im, không một phản ứng gì khi tôi tắm. Mỗi lớp lông xới lên cùng bọt sữa tắm là lũ ve – rận nhoi nhóc, lê lết chạy. Những con to bự vẫn bám lấy thân Bo, nó không muốn rời cái nơi hút máu ngon lành ấy. Cái đầu của tôi khuyên bảo đôi tay run rẩy của tôi gắng gượng vì con mình, cố lên! Đừng sợ, đừng sợ. Sắp xong rồi.

Trong đầu tôi đang nhảy nhót lên từng câu: “Ôi, trời ơi! Mẹ ơi! Thần linh ơi! Xin cứu con. Con ve to, bự quá, làm sao bắt lấy nó? Làm sao bắt nó?”

Tôi tự nhủ, hãy gồng lên, định hướng mục tiêu trước khi nhắm mắt sẽ đưa tay vào đúng vị trí bắt nó. Và thần linh ơi, một con, hai con, ba con, . . .cứ như thế cho đến khi vắng bóng những con to và vừa thì chân tôi, tay tôi, cái lưng lòm còm cúi xuống cũng đã mỏi khụy. Gần một tiếng rưỡi đồng hồ trôi qua, con trai tôi cũng run rẩy vì lạnh.

Chồng tôi ngồi đợi và anh đưa cho tôi chiếc khăn để lau mình cho con. Tôi đặt con trên chiếc bàn ghế đá trước hiên nhà, lau khô mình con sạch sẽ, tôi tiếp tục xịt thuốc diệt ve – rận – chấy cho Bo. Tôi lấy máy sáy tóc để sáy bộ lông cho con. Lúc này, Bo đã khô nhẹ và đẹp trai hẳn ra. Đôi mắt hiền từ ấy như muốn nói lời cảm ơn tôi. Tôi nhìn Bo và nói:

  • Nay con về ở chung với ba mẹ và hai em Lusa, Công Chúa, con phải thương hai em biết không. Sau này, hai em lớn lên mẹ tổ chức lễ cưới cho các con. Được không con trai?

Bo vẫn im lặng, thái độ như người đã trưởng thành vậy, rất chuẩn mực đàn anh, từ tốn, nhẹ nhàng.

Đặt con xuống nền nhà, Bo đứng nhìn ra mẹ, hai em gái Lusa và Công Chúa như lạ lẫm, đang nói gì với nhau.

Dọn dẹp xong mọi thứ trước hiên, tôi bước vào với các con. Chồng tôi đã chuẩn bị thức ăn sẵn cho Bo đưa cho tôi, anh nói:

  • Em cho Bo ăn đi, thằng bé chắc hẳn rất đói.
  • Bo! Lại đây với mẹ. Lại mẹ cho ăn rồi con nghỉ ngơi.

Bo thông minh như những gì tôi đoán, Bo tiến về phía tôi. Tôi kịp đặt thức ăn trước mặt Bo, Bo ăn ngon lành, ăn hết luôn chén cơm. Rồi tôi cho nước con uống.

Cơm nước no say, Bo quay về chỗ lúc nãy, im lặng nằm.

Xong việc, tôi đi tắm và chuẩn bị cơm tối cho hai vợ chồng.

Mười giờ, tôi và chồng đưa các con ra trước nhà đi vệ sinh. Bo là chàng trai mới về nhưng rất thông minh, Bo cũng hiểu để đi vệ sinh. Sau 15 phút, chúng tôi đưa ba đứa vào nhà, chốt – khóa cổng trong ngoài và đi ngủ.

Tôi dọn nơi ngủ cho các con xong vợ chồng tôi đi ngủ.

Khi giấc ngủ đến, tôi nghe tiếng gì lạ phía dưới nhà. Tôi mở mắt nằm, lắng tai nghe chuyện gì với các con. Dường như tiếng ho. Không lẽ Bo bệnh sao? Đúng rồi, đó là tiếng ho lạ, chắc chắn là Bo bệnh. Sau khi xác nhận đúng sự việc, tôi nhẹ nhàng bước xuống nhưng cố gắng không để chồng thức giấc. Từ trên đầu cầu thang tôi hướng mắt xuống, Bo nhìn lên tôi, ánh sáng của bóng đèn ngủ lờ mờ nhưng đủ để tôi hiểu ánh mắt của Bo. Tôi xuống và ôm Bo vào lòng thì thào:

  • Sao vậy con? Con bệnh gì vậy? Có phải con bị lạnh nước không?

Bo im lặng, cái ho ấy rướn  lấy cả ruột con như thắt bụng.

  • Hmmm, sao mà Bo của mẹ như vậy. Được rồi, sáng mai mẹ đưa con đi Bác Sĩ nha. Rồi mua thuốc con uống cho hết bệnh. Giờ thì con ngủ nha, hai em cũng không ngủ kìa. Hai em nhìn con lo lắng đó. Ngủ nha con.

Tôi đặt con vào chổ ngủ rồi tôi cũng đi ngủ.

Năm giờ, như mọi lần tôi vẫn dậy một mình, mở cửa, đưa các con ra ngoài. Trong khi các con đi vệ sinh ngoài thì tôi vào trong bếp, xào – trộn thức ăn cho thơm và nóng, chia ra từng chén lớn để sẵn sàng, đợi các con xong sẽ vào ăn.

Lusa và Công Chúa đã vào vị trí của mình để ăn thì vị trí còn lại là của anh Bo. Anh Bo thủng thẳn bước đến, tôi chỉ vào chén còn lại và nói:

  • Bo! Lại ăn chén này đi con. Phần này là của con và vị trí này là của con.

Bo như hiểu mọi thứ, tôi không phải nhọc công dạy Bo điều gì, chỉ là nói và Bo thực hiện. Tôi thầm nghĩ, tôi thật hạnh phúc vì có một người chồng đáng yêu và các con ngoan, hạnh phúc sao ngọt ngào quá!.

Chúng tôi đã đưa Bo đi điều trị tại Bệnh viện Thú cưng và Bo đã khỏe mạnh trở lại.

Sau đó vài ngày tôi đã mang về bốn đứa con nữa, tôi mua cả cặp có vợ – có chồng, bởi muốn các con sống có đôi, có cặp sống hạnh phúc.

Lần này tôi mua một cặp Taken Đức màu vàng và một cặp màu đen. Chúng đã một lần sinh đẻ tại nhà chủ trước đó. Tất cả đã trưởng thành và khôn ngoan cả. Vợ chồng cặp vàng: Cucci (vợ), Polo (chồng); vợ chồng cặp đen: QaQa (vợ), và Lucky (chồng).

Về hoàn cảnh gia đình thì cặp vợ chồng Polo hạnh phúc hơn vì Cucci là cô vợ khôn ngoan, lanh lẹ và xinh đẹp. Vợ chồng đen bị khuyết chút vì QaQa bị nâng bộ phận sinh dục không thể sinh đẻ được, chuyện vợ chồng QaQa cũng không quan tâm, không mong muốn. QaQa vô tư chỉ ăn và ngủ, đi chơi cách nhà vài bước chân là quay về. Tiếng sủa của QaQa cũng khác lạ, cứ the thé không giống ai. Mỗi khi dòng họ nhà Taken thấy đàn bò đến ăn cỏ trước nhà, là cả thẩy bốn đứa xông ra chửi um xùm, bao vay luôn khu đất tấn công đến khi những con bò không còn đủ sức nghe chửi nữa là phải bỏ đi. QaQa mập hơn các anh chị em khác, đuôi bị cắt cụt từ bé, nên bước đi khệ nệ. Hàng xóm lần đầu nghe tiếng QaQa sủa là không phân định định được con gì kêu, tất cả phải tò mò ra nhìn. Con gái QaQa dảnh đuôi lên sủa bò thì cả xóm được phen cười lật bụng. QaQa không quan tâm ai cười, ai nói gì mình, con gái chỉ “nghĩ cái gì – làm cái đó” thôi. Thương nhất là trong mỗi bữa ăn, bảy cái chén lớn được xếp hàng dài, ai có phần nấy, con gái QaQa thường ăn chậm và chịu ăn nhiều nên con thường đi ăn mót sáu phần còn lại nếu ai ăn bỏ dư thừa.

Con bên trong là QaQa, bên ngoài là thằng chồng Lucky. Chú thích của mẹ Thanh Hà

Rồi một buổi chiều hôm ấy, Lucky biết Polo đi chơi không có ở nhà nên đến gặp Cucci để nói gì đó. Lúc này Polo từ đâu chạy lon ton về thấy Lucky mon men vợ mình nên nỗi cơn ghen tam bành. Mặc cho mẹ và ba đang ngồi tựa ghế đá, Polo nhảy xổm vào Lucky cắn tới tấp. Vợ chồng tôi một phen hết hồn, đứng hình không biết xử lý thế nào thì ba nắm lấy cái cây chổi quét nhà gần đó, hét lớn:

  • Buông ra, không được cắn nhau.
Thằng chồng Polo nằm làm gối cho vợ yêu Cucci. Chú thích của mẹ Thanh Hà
Thằng chồng Polo nằm làm gối cho vợ yêu Cucci. Chú thích của mẹ Thanh Hà

Nhưng Polo quyết không tha cho Lucky, Polo ghì lấy Lucky mặc cho ba nệnh một chổi lên đầu. Ba vừa la lớn vừa lấy chổi đánh loạn xạ, vậy mà hai con không buông nhau. Có lẽ không chịu nỗi trận đòn của ba nữa nên chúng tách ra, Lucky bỏ chạy lại hướng nhà của mình, trong bụng cứ ưng ức như khóc; Polo thì chạy ra ngoài hướng đường chửi vô.

Sau một hồi đứng tim, nhảy thót lên ghế đá đứng, tây bịt miệng, mắt trợn tròn, tôi bước xuống tiến về phía thằng con tội nghiệp, đáng thương và kiểm tra thân thể con:

  • Ôi! Máu, chồng ơi! Polo cắn chảy máu vành tay Lucky rồi.

Chồng tôi vội đến kiểm tra rồi vào lấy thuốc sát trùng thoa cho con. Xong tôi đưa con vào trong nơi của riêng nó. Tiếp đến, tôi gọi:

  • Polo! Vào đây với mẹ. Vào mẹ xem con có bị gì không.

Polo bước vào sợ sệt, tôi đưa tay ngoắc:

  • Lại đây con.

Sờ vào mình con, lục lọi, tôi thấy chân con chảy máu, vợ chồng tôi chăm sóc các con xong, để cho mọi chuyện lắng dịu. Chúng tôi phân tích về cuộc sống của những đứa con với nhau. Chồng tôi cũng hiểu lắm, anh nói:

  • Chúng đánh ghen với nhau. Những lúc không có anh thì không biết chuyện này em xử lý ra sao?

Nghe chồng tôi nói mà tôi lo sợ. Tôi thầm nghĩ “hay thật, động vật nó cũng đánh ghen sao?” Và nhoẻn miệng cười. Nhưng tôi hy vọng các con sẽ nhớ bài học hôm nay mà không tái diễn.

Thời gian chăm sóc các con, tôi thấm thía cái tình yêu mà người ta nói là của động vật. Đôi khi tôi cảm nhận những bài học thực tiễn từ chúng. Chúng sống có hiểu biết, có tình cảm, có cảm xúc mãnh liệt, . . . Có lẽ không khác gì con người, chỉ là không nói được mà thôi. Tôi thở dài, thầm cầu nguyện cho thế gian này đừng ăn thịt chúng.

Một tháng trôi qua, ngày Lusa và Công Chúa phải có một người chồng thật sự. Cần phải tổ chức một buổi lễ nho nhỏ để chúc phúc cho các con.

Nghĩ là làm.

Trước ngày cưới một ngày, vẫn là cuộc họp gia đình cuối tuần như mọi ngày, các con cũng đã quen. Tôi xếp bàn ghế nhựa thành hai hàng, rồi gọi lớn:

  • Các con vào ngồi trên ghế để họp gia đình. Gia đình nào thì ngồi theo gia đình đó. Riêng Bo có hai vợ thì ngồi trên hay ngồi giữa đều được. Trật tự cho mẹ nha.

Nghe mẹ gọi, các con từ trong nhà chạy ra nhảy lên ghế. Ba ngồi đầu bàn trên, mẹ ngồi cuối dãy bàn. Ba thông báo:

  • Ngày mai là ngày ba mẹ tổ chức lễ cưới cho hai em Lusa – Công Chúa cho anh Bo.

Mẹ tiếp lời và nhắc lại:

  • Ba mẹ tổ chức lễ cưới vào sáu giờ tối mai để mừng cho hai em Lusa – Công Chúa và Bo được hạnh phúc. Các con không được đánh nhau hay cãi vã vào ngày mai. Nếu ai vi phạm ba mẹ sẽ không cho ăn cơm một ngày.

Xong cho mỗi đứa một mẫu bánh bông lan trên bàn. Họp 15 phút, giải tán.

Ngày 25 tháng 9 năm 2014 dương lịch, tôi lo tắm cho bảy đứa và làm vòng hoa nguyệt quế cho con gái để chụp hình cưới lúc ba giờ.

Những kiểu hình cưới đẹp chỉ có Công Chúa với Bo thôi. Vì Công Chúa yêu Bo nhiều hơn nên khi chụp hình Công Chúa và Bo thể hiện rất tình cảm. Lusa không yêu Bo nên khi chụp hình Lusa hay quay mặt nơi khác.

 Năm giờ chiều, chồng tôi đi làm về, anh lo tất bật trong bếp, còn tôi phụ bàn ghế lau chùi sạch sẽ, bày thức ăn, bưng bê đặt trên bàn. Các con cũng không đi chơi xa, chỉ lảng vảng nhà gần vài chục bước chân. Mọi thứ đã xong, tôi gọi lớn:

  • Các con, đến giờ vào ăn tối rồi.

Vài đứa đứng gần chỉ việc nhảy lên ghế thôi, những đứa đi lang thang mà nghe gọi là chạy muốn cắm đầu, khi gần đến nơi là phanh lại gấp xìa cả chân. Tất cả đã có mặt đầy đủ, tôi bắt đầu nói:

  • Hôm nay là ba nấu những món này cho các con, không phải mẹ vì ngày hôm nay là ngày đặc biệt, đó là ngày cưới của Lusa – Công Chúa và Bo. Ba mẹ chúc cho các con luôn sống hạnh phúc và sinh cho ba mẹ nhiều em bé xinh xắn. Lời này mẹ nói với tất cả các con luôn, không riêng gì vợ chồng nhà Bo là các con phải sống hòa thuận, yêu thương, đoàn kết nhau. Vợ chồng các con ai có bầu thì đẻ em bé cho mẹ, mẹ sẽ chăm hết. Nghe rõ không các con?

Nhìn các cặp vợ chồng chúi đầu vào nhau nói gì không hiểu, nhưng có thể là tranh luận gì đó. Ba lên tiếng:

  • Ba chúc các con luôn hạnh phúc và mau có em bé.

Tôi vỗ tay vui mừng, nói:

  • Các con đến giờ ăn tối rồi.

Vợ chồng chúng tôi đẩy những phần ăn lại sát trước mặt con. Trông chúng ăn ngon lành. Thỉnh thoảng chúng dúi đầu vào nhau, trông rất hạnh phúc. Vài đứa làm rơi cả đồ ăn xuống nền nhà nhưng tôi biết QaQa sẽ lượm hết, không đến phần tôi dọn.

Bữa tiệc kết thúc, ánh trăng ngày một sáng hơn, vợ chồng tôi ngồi sát bên nhau, nắm lấy tay nhau nhìn về phía ánh trăng nghiêng cảm nhận được hạnh phúc hiện tại thật đẹp và may mắn.

Tháng ngày đẹp đẽ ấy đã không còn nữa, khi chồng tôi trở về Mỹ để làm thủ tục đưa tôi đi qua bên đó định cư. Tôi một mình nơi đây, chồng tôi không an tâm nên chúng tôi bàn nhau đưa các con cho các chị em ruột nhà tôi nuôi. Nhưng thật buồn vì mỗi nhà chỉ muốn nuôi một cặp. Các con phải di tản ra khắp nơi, tôi đau lòng quặng thắt. Nhìn vợ chồng Bo quay quắt khi mẹ không đi cùng, lần đầu tiên nuôi Bo mẹ mới thấy con sủa. Chắc con buồn lắm nên đòi ra khỏi cái lồng xe trong thái độ gay gắt. Tôi vội chạy vào nhà trốn tránh nổi đau tê lòng khi các con xa tôi. Khi tiếng xe máy không còn nghe được nữa, tôi biết con tôi đã khuất xa lắm rồi. Tôi chạy theo để nhìn về hướng con đi, nước mắt chực trào, chân không đứng vững. Tiếng lòng tôi vang lên “đã hết rồi các con ơi! Cầu mong các con sống hạnh phúc và êm ấm.”

Trong bốn năm không bên cạnh các con, không nhìn thấy các con, cứ mỗi lần ai hỏi tôi về việc tôi có con chưa, tôi đều nói rằng tôi có bảy đứa và khoe hình của các con khắp nơi. Được dịp ai đó hỏi là tôi như sóng cuộn dâng trào cảm xúc, tái hiện lại cảnh gia đình hạnh phúc trong tiềm thức sống động. Các trang mạng xã hội của tôi, hình đại diện vẫn là các con yêu. Tôi tự hào và hạnh phúc khi các con một thời bên tôi. Nay tôi quay về nơi xưa với bao nỗi niềm chất chứa, cảnh vật còn đây, nhà mọc lên nhiều hơn nhưng không còn tiếng của các con rộn ràng trong làng, trong xóm. Tận sâu thẳm tôi nhứt nhối, xót xa và day dứt:

  • Con ơi! Con ở đâu?/.

                                                                                                                                                                                                                                                                                     Mẹ Thanh Hà tiếp truyện

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s