48947279_120161262355224_1240280289003962368_n

Sau 40 năm mở cửa về kinh tế, Trung Quốc đã đạt được một số thành quả. Trước khi mở cửa, Trung Quốc đắm chìm trong đói khát, nội chiến- chiến tranh, loạn lạc của những khát vọng điên rồ.

GDP bình quân đầu người của Trung Quốc được tính ở mức 8600 USD/ người/năm, thuộc mức trung bình thấp, và chính thức rơi vào bẫy thu nhập trung bình thấp, nếu biết rằng, GDP của Hongkong là 38.000 USD/ người/ năm, Đài Loan là 26.000 USD/ người/ năm, còn Macau thì cao ngất trời 120.000 USD/ người/ năm.

Tại sao cũng là chủng tộc Hán cả, tại sao cùng chung ngôn ngữ, văn hóa, tập tính nhưng các vùng này có sự cách biệt về thu nhập bình quân tính trên đầu người quá cách biệt?

Đó là câu chuyện của thể chế chính trị. Hongkong, Makau đều là những vùng đất tô nhượng cho hai quốc gia tư bản là Anh và Bồ Đào Nha. Và hai quốc gia tư bản này đã thiết lập thiết chế dân chủ lên Hongkong và Makau. Giàu có và thịnh vượng nhanh chóng đến. Đài Loan chỉ thực sự có dân chủ vào khoảng 20 năm sau khi Tưởng Kính Quốc quyết tâm từ bỏ thiết chế độc tài mà cha ông kiên quyết thực hiện. Thịnh vượng kéo đến.

Trung Quốc đã 40 năm mở cửa kinh tế nhưng không hề mở cửa chính trị. Hàng trăm triệu người dân Trung Hoa đại lục vốn chịu thương chịu khó, giỏi kinh doanh, giỏi kiến trúc đã phải kinh doanh và làm việc trong một môi trường có quá nhiều cấm đoán. Tài năng và thiến phú của họ chỉ được phát huy một phần rất nhỏ, phần lớn nhất đã bị tiêu hao trong một xã hội không có tự do. Người dân Trung Quốc xứng đáng nhận được nhiều hơn thế!

Để có được khoản thu nhập trung bình thấp, Trung Quốc đã phải trả giá đắt cho việc phát triển bằng mọi giá, phát triển thiếu trách nhiệm với tự nhiên, với cộng đồng. Thiên nhiên và mội trường ở Trung Quốc bị tàn phá nghiêm trọng. Trong sách Chết Bởi Trung Quốc, Giáo sư Peter Navarro cho rằng, Trung Quốc phải mất hàng trăm năm, hàng chục ngàn tỉ đô để có hệ sinh thái như thời điểm vào năm 1978- thời điểm mở cửa kinh tế.

Ở Bắc Kinh, người dân chụp hình tự sướng với những tấm khẩu trang kín mít và nặng nề. Đây chính là nỗi đau của môi trường, nỗi đau của tâm hồn bị bóp méo bởi những ảo tưởng ngây dại.

Từ trước đến nay, người cộng sản trên toàn thế giới không biết xây chỉ giỏi phá. Riêng người cộng sản Trung Quốc lại có đặc thù khác: họ vừa biết xây vừa giỏi phá.

Nhà báo độc lập Chu Vĩnh Hải

Xem tiểu sử của nhà báo Chu Vĩnh Hải: https://goo.gl/XWpXhb

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s