20776641_108112623248360_4511530424593929055_o

SÁNG NAY VỢ TÔI ĐỐI MẶT VỚI KHÁCH KHÔNG MỜI!
(Phần 2)
-Nguyễn Đăng Quang-

Sau 1 tuần người đã cảm thấy đỡ mệt nhiều. Đây có lẽ là kết quả chuyến viếng thăm của nhà văn, nhà báo Lê Phú Khải trong Thành phố Hồ Chí Minh ra chơi, rủ đi dã ngoại một số nơi, trong đó có địa danh hồ Tiên Sa (Ba Vì). Đây là cơ sở du lịch sinh thái của nhà thơ Bành Thanh Bần. Đã là lần thứ 6 lên hồ Tiên Sa, và lần nào cũng được 2 vợ chồng thi sĩ Bành Thanh Bần đón tiếp trọng thị và rất thịnh tình. Xin chân thành cảm ơn thi sĩ Bành Thanh Bần và gia đình lần nào cũng tiếp đón chúng tôi và những người bạn một cách vô cùng thân tình và chu đáo. Sao mà khó quên món đặc sản lợn sữa quay và rượu quê anh chị chiêu đãi đoàn chúng tôi thế? Mong có dịp sớm quay lại để tận hưởng lòng mến khách của gia chủ!

 

Còn bây giờ xin được tiếp tục câu chuyện dang dở tuần trước, và xin mời mọi người nghe tiếp như sau:

Lúc khách xuống nhà, vợ tôi đã mở cửa sẵn để tiễn khách. Thay vì ngỏ lời xin lỗi gia chủ bởi sự đường đột thì khách nán lại xin gặp và nói chuyện với vợ tôi, mặc dù thừa biết chủ nhân không muốn tiếp. Vì phép xã giao, vợ tôi miễn cưỡng tiếp chuyện! Câu chuyện tóm lược như sau:

Trung tá Trung: Thưa bác gái, 2 bác vừa vào Thành phố Hồ Chí Minh 3 tuần lễ thăm con cháu. Bác trai đi những đâu, gặp những ai và làm những gì, bác gái có nắm được không?

Vợ chủ nhà: Tôi vốn không tò mò nên không quan tâm và cũng chẳng có thói quen yêu cầu nhà tôi phải “trình báo” với tôi là đi đâu, gặp ai và làm gì mỗi khi ông ấy có việc ra khỏi nhà. Nguyên tắc “độc lập, tự chủ” này không phải tôi “ban” cho ông ấy gần đây, mà nó đã được xác lập nửa thế kỷ qua từ khi chúng tôi thành hôn với nhau. Đây là quyền riêng tư của mọi công dân, ngay cả giữa vợ chồng với nhau cũng cần tôn trọng nguyên tắc này!

Trung tá Trung: Bác gái không biết đấy thôi chứ bọn em thì ngược lại, biết rất rõ và nắm rất vững. Đợt vào Tp. HCM vừa qua, bác trai đi đâu, gặp những ai và bàn những chuyện gì, bọn em biết hết và biết rất cụ thể! Trong số những người bác trai gặp gỡ, có nhiều kẻ xấu. Trong số này, bọn em đã bắt vài đứa rồi!

Vợ chủ nhà: Các chú theo dõi nhà tôi thực sao, và làm việc đó để làm gì? Thời thế đã đổi thay, đảo lộn từ khi nào vậy? Cách đây 45 năm (đầu 1973), khi đất nước còn chia cắt, ông ấy được cử vào Huế và sau đó vào Sài Gòn, mỗi khi đi đâu, gặp ai, làm gì, … nhất nhất bọn “tay sai ngụy quyền” đều bám theo ông ấy không rời nửa bước! Năm 1984, ông ấy được cử sang công tác ở New York, lúc ấy giữa Việt Nam và Hoa Kỳ còn chưa có quan hệ ngoại giao, Cơ quan FBI luôn bám theo ông ấy rất chặt. Nhiều lần nhà tôi quay lại nói với các nhân viên FBI đang theo dõi: “Cuối tuần mà bọn mày không được nghỉ sao? Bọn tao đi thăm bạn bè, không làm tổn hại gì đến an ninh quốc gia Hoa Kỳ đâu. Tin tao đi, rồi thế nào 2 nước chúng ta cũng sẽ sớm là bạn bè thân thiết với nhau! Bọn bay về nhà hú hí với vợ con đi, theo tao làm gì cho vất vả!”. Chúng mỉm cười, chìa bàn tay thân thiện với nhà tôi, rồi nói: “Yes, certainty, Sir! Have you a nice weekend!”. Thế là họ nghe lời, hôm đó họ thôi, không bám theo ông ấy nữa!

Trung tá Trung: Hôm nay đến thăm sức khỏe hai bác. Nhân đây, bọn em muốn đề nghị bác gái khuyên giải bác trai không nên làm BỐN ĐIỀU sau đây, cụ thể như sau:
A/. Không xuống đường tham gia biểu tình và tiếp xúc, gặp gỡ những đối tượng xấu.
B/. Không lên tiếng, trao đổi, ký kiến nghị về những chủ đề tế nhị, phức tạp.
C/. Không viết bài bình luận, phản biện, phê phán những vấn đề nhạy cảm.
D/. Không trả lời phỏng vấn đài báo nước ngoài.

Sau khi nghe BỐN ĐIỀU KHUYÊN trên, vợ tôi cảm thấy “bị sốc” nhưng vẫn bình thản, nhắc lại thứ tự và nội dung “4 điều không làm” để khách xác nhận là đã truyền đạt đúng, đồng thời chủ đã nghe và hiểu rõ. Rồi vợ tôi thong thả nói với khách: Trong cuộc sống, nhà tôi luôn đặt ra những giới hạn đỏ, và ông ấy không bao giờ vượt qua chúng: Đó là không làm điều gì trái Hiến pháp và vi phạm pháp luật! Không chỉ công dân, Chính quyền và công chức Nhà nước cũng phải tôn trọng nguyên tắc này! Hẳn các chú phải biết, công dân được quyền làm những gì mà pháp luật không cấm, còn cán bộ nhà nước như các chú chỉ được làm những gì mà luật pháp cho phép! 4 điều trên xét cho cùng là các quyền dân sự của công dân, đồng thời là các quyền tự do, dân chủ tối thiểu của người dân, các quốc gia văn minh trên thế giới ngày nay đều áp dụng cho công dân nước mình. Xin hỏi các chú, 4 điều mà các chú vừa nói, có điều nào luật pháp nước ta cấm công dân Việt Nam không được làm không?

Trung tá Trung “giữ quyền im lặng”, không trả lời, một lúc sau mới lên tiếng: Chúng em xin nói thực, đấy là những lời khuyên chân thành. Nếu việc trên còn tiếp diễn, xin bác nói rõ với bác trai là Chính quyền sẽ mời ra làm việc, chắc chắn lúc đó sẽ ảnh hưởng và bất lợi không chỉ cho bác trai mà còn cho cả con cháu trong gia đình nữa! Có thể các quyền lợi và tiêu chuẩn bác ấy đang được hưởng như lương hưu và chế độ khám chữa bệnh chẳng hạn, sẽ có thể bị ảnh hưởng đấy! Ngoài ra còn liên lụy đến việc kiếm sống và tiến thân của con và cả của cháu nữa, chẳng hạn như anh Quốc Dũng nhà mình! (Dũng là cháu gọi tôi bằng chú ruột, hiện là Thượng tá, Trưởng phòng của Cục An ninh Kinh tế – Bộ Công an).

Nghe đến đây, vợ tôi liền hỏi khách: Vậy là chủ trương, đường lối và luật pháp của Đảng và Nhà nước từ trước đến nay là “Ai làm người đó chịu” đã thay đổi rồi sao, và thay đổi từ khi nào vậy? Còn lương hưu, tôi tưởng đó là tiền dành dụm của người lao động khi còn trẻ đóng vào quỹ bảo hiểm xã hội để được hưởng lúc về già, khi không còn sức lao động nữa! Hóa ra lâu nay mọi người đều hiểu sai cả hay sao?

Nói đến đây, chắc nhà tôi không kìm được bức xúc mà lâu nay đã cố nén chịu, bèn nói thẳng 2 vấn đề sau: Hồi đầu tháng 6/2018, nếu Quốc Hội không dừng lại, cứ thông qua “Luật Đặc khu” thì chẳng khác nào đấy là hiệu lệnh để toàn dân xuống đường, nhất loạt nổi dậy chống lại chủ trương bán đất, bán biển để rước kẻ thù vào chiếm đóng Việt Nam. Cũng may Đảng đã kịp thời hoãn lại, chứ nếu không thì chưa biết đâu mà lường! Ngày nay không chỉ Việt Nam mà toàn thế giới đều ghét và chống lại dã tâm của Ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc, sao Đảng ta cứ kết thân với họ? Các chú về phản ảnh với Đảng và Nhà nước là phải biết lắng nghe dân và làm theo mong muốn, nguyện vọng của dân, chứ không nên phục vụ quyền lợi của bất cứ tổ chức hoặc nhóm lợi ích nào khác!

Còn hiện tượng người phụ nữ ở Thủ Thiêm rút chiếc giầy đang đi ném vào bà Chủ tịch Hội Đồng Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh (nhưng không trúng), Đảng và Nhà nước phải thấy đấy không phải là hiện tượng bình thường, mà là hiện tượng chính trị – xã hội cực kỳ lớn, cực kỳ nghiêm trọng lâu nay, nó phản ảnh sự cùng cực uất ức của người dân Việt Nam nói chung, người dân Thủ Thiêm nói riêng đã đến lúc không còn chịu đựng được nữa, Đảng phải điều chính lại đường lối, chính sách của mình! Và việc này không thể nhắm mắt giải thích như xưa nay đây là phản ứng bột phát, thiếu suy nghĩ của một cá nhân, mà cá nhân này là kẻ xấu, không đại diện cho đa số người dân bị mất nhà, mất đất, mất nơi sinh sống ở Thủ Thiêm được! Giải thích như vậy sẽ chỉ có tác dụng ngược mà thôi!

Nói đến đây thì đúng lúc có khách của con trai tôi đến, nếu không thì vợ tôi có khi còn nói tiếp. Hai vị khách không mời liền xin phép ra về. Trưa hôm đó cả hai vợ chồng tôi ăn không ngon miệng. Tối đó bà xã tôi phải uống 2 viên thuốc ngủ nhưng vẫn không ngủ được ngon giấc! Cả tôi cũng vậy!

*********

Việc theo dõi công dân, cụ thể một cán bộ hưu trí cao tuổi như tôi – và chắc còn nhiều người nữa – như Trung tá Trung tiết lộ, tôi cảm thấy không có gì lạ, nhưng xin nhường cho các bạn xa gần bình luận! Nhưng ắt hẳn các bạn cũng phải đồng ý với tôi đây là nhiệm vụ mà họ phải thực hiện và phục tùng, tôi đoán đây là mệnh lệnh cấp trên giao, phải là của Cơ quan an ninh cấp trên của Trung tá Trung giao thực hiện lệnh này. Còn ai ra lệnh cho Cơ quan an ninh làm cái việc tiêu tiền thuế của dân này thì tôi chưa định hình nên không dám khẳng định, nếu bạn nào biết chính xác, xin chia xẻ với cộng đồng!

Riêng về chi tiết “bọn em vừa bắt vài đứa rồi”, thì tôi cho rằng đây là tin thất thiệt có chủ ý, song tôi chưa rõ người ta tung ra để lừa ai, nhằm mục đích gì? Tôi đã gọi điện hỏi tất cả những người tôi đã đến thăm và gặp gỡ trong chuyến vào Sài Gòn vừa qua, mọi “đối tượng” đều bình an, chẳng hề có ai bị bắt cả! Hay họ bắt nhầm ai đây? Nếu đúng vậy thì oan uổng và tội nghiệp cho người vô tội! Vì nếu như bắt được những người gọi là “các thế lực thù địch, chống phá Đảng và Nhà nước”, thì Ban Tuyên giáo và các cơ quan thông tin đại chúng của ta, trước hết là báo Nhân Dân, Quân Đội Nhân Dân hoặc VTV hay VOV thế nào mà chẳng đưa tin đầu tiên! “Vụ này” hơi lạ, phải chăng đây có thể là việc cố tình bắt cóc hoặc bắt nhầm ai đó nên báo chí mới im ắng vậy?

Còn về “4 Điều không làm” mà vợ tôi được tin cậy “ủy nhiệm” nói lại và khuyên bảo tôi, vợ tôi đã thực hiện “nhiệm vụ được giao” một cách hoàn hảo trên cả mức mong đợi! Nhưng tôi thiển nghĩ và đã tỷ tê giải thích với vợ tôi như sau: Điều 25 Hiến pháp hiện hành của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đã quy định rõ ràng là “Công dân có quyền Tự do ngôn luận, Tự do báo chí, Tiếp cận thông tin, Hội họp, Lập hội và Biểu tình”. Song có thể Ban Tuyên giáo và các Cơ quan an ninh của Đảng lập luận rằng “Ừ thì đúng là Hiến pháp của Đảng ta ban hành các quyền như vậy, nhưng thực hiện thế nào thì phải đợi luật pháp quy định đã, đến nay những quy định trên đã được luật hóa đâu, do vậy mọi hoạt động nói trên là vi phạm pháp luật”!

Nếu ai nói như vậy, xin phép được hỏi, Điều 4 Hiến pháp quy định Đảng Cộng Sản Việt Nam độc quyền lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Điều 4 này đến nay chưa được luật hóa, thế nhưng Đảng ta vẫn thực hiện quyền này suốt gần ¾ thế kỷ qua đấy thôi, Đảng ta có đợi ai đâu? Sao lại áp dụng tiêu chuẩn kép như vậy, những ai nói như vậy, xin giải thích cho!
Ai trong chúng ta đã nghe được lời giải thích thuyết phục, xin chia xẻ cho vợ chồng tôi cùng biết. Xin có lời cảm ơn chân tình.

Hà Nội, ngày 30/10/2018
Nguyễn Đăng Quang.

Tác giả gửi bài đến cho Nghiệp đoàn báo chí Việt Nam.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s