Tóm tắt sự việc: Đại tá Nguyễn Đăng Quang là một sĩ quan cao cấp của ngành công an Việt Nam. Khi về hưu, ông làm nhà báo tự do, chuyên đi bảo vệ những người dân Đồng Tâm bị tập đoàn Quân đội Viettel cướp mất đất. Thỉnh thoảng gia đình ông phải gặp những vị khách không mời đến yêu cầu ông không được che chở cho những người yếu thế trong xã hội nữa. 

20776641_108112623248360_4511530424593929055_o.jpg

(Phần 1)
-Nguyễn Đăng Quang-

Sáng nay (23/10/2018), vừa bật Ti-vi để đợi theo dõi xem VTV có truyền trực trực tiếp buổi Quốc Hội lựa chọn và giới thiệu danh sách ứng cử viên Chủ tịch Nước ra sao, thì vợ tôi gọi giật lên tầng 2 là có khách đến chơi. Lập tức 2 người (1 trung niên, 1 thanh niên) đường đột xông thẳng lên phòng khách tầng 2. Tôi kịp chặn lại ở cầu thang, hỏi sao các anh không gọi điện hẹn trước với tôi? Lần trước các anh đã hành xử như vậy, tôi đã không tiếp, do vậy lần này xin mời các anh về cho!

Người lớn tuổi trong 2 người nói trên tên là Trung, cấp hàm Trung tá, là cán bộ lâu năm của Cục A67. Thực ra đã vài lần viên Trung tá này tìm đến nhà gặp tôi nhưng do có điện hẹn trước, nên đều được tôi tiếp đoàng hoàng. Tôi gặp Trung tá Trung lần đầu cách đây đã hơn 5 năm. Hôm đó là chiều ngày 26/8/2013 tại Đồn 23 Công An quận Nam Từ Liêm. Tôi có ngôi nhà cấp IV ở khu Tập thể M1 (phường Tây Mỗ, quận Nam Từ Liêm) đang cho sinh viên thuê. Lần gặp đầu tiên đó, Trung xưng là Thượng tá, là Điều tra viên cao cấp của Công an Hà Nội. Trong buổi gặp ấy, họ đặt thẳng vấn đề yêu cầu tôi đuổi số thanh niên và sinh viên này đi, không cho họ thuê nhà nữa! Tôi hỏi lý do, họ nói đây là số thanh niên xấu, hay đi biểu tình chống Trung Quốc! Tôi nói: Việc tôi cho thuê nhà đều có Hợp đồng ký kết giữa 2 bên, còn các cháu đều có đăng ký tạm trú, và tôi không thấy hàng xóm phản ảnh gì là các cháu gây rối an ninh, trật tự cả! Việc công dân đi biểu tình là họ thực hiện quyền quy định trong Hiến pháp, cũng như tự do cư trú là quyền của công dân đã được quy định bởi Luật Cư trú! Nhưng tôi sẽ chiều theo ý các anh, không cho số này thuê nữa với điều kiện là các anh cung cấp cho tôi bằng văn bản có chữ ký và con dấu của cơ quan có thẩm quyền, ghi rõ lý do như các anh đã nêu. Tôi sẽ thực hiện đúng nội dung theo văn bản! Trung hứa là sẽ sớm gửi tôi văn bản như đã nói!

Nhưng sau đấy không thấy Trung thực hiện lời hứa. Tôi có trao đổi lại sự việc này với lãnh đạo Cục A67 hồi đó. Các anh ấy bảo là Trung có báo cáo lại sự việc đó, nhưng bác biết đấy, làm sao có thể thực hiện được điều bác yêu cầu? Thôi việc nhỏ này, xin bác hãy quên đi, coi như không có! Bọn em sẽ bảo Trung đến xin lỗi bác!
Và tất nhiên tôi chẳng nhận được văn bản như đã hứa, và Trung cũng không đến gặp tôi xin lỗi. Nhưng sau đấy, căn nhà đó của tôi nhiều lần bị “người lạ” ban đêm đến ném mắm tôm trộn sơn và dầu luyn vào sân và cửa nhà! Nghiêm trọng hơn, lúc nhá nhem một buổi chiều tối, cháu Nguyễn Tiến Nam (tức Binh nhì) nghe tiếng gọi mở cổng để thu tiền vệ sinh, thì lập tức có một đám côn đồ ập vào hành hung và chém cháu Nam 2 nhát vào bả vai và cánh tay, khiến cháu bị thương và chảy khá nhiều máu. Nghe tiếng la, cháu Nguyễn Trí Đức kịp chạy ra kéo Nam vào nhà, chốt chặt cửa và kêu cứu hàng xóm! Bọn côn đồ buộc phải lủi nhanh! Mấy hôm sau, các cháu gọi điện cho tôi để xin trả lại nhà!

Sự việc trên tôi đã gần như quên hẳn. Nhưng sáng nay, sau khi tôi không tiếp và mời khách ra về, thì Trung tá Trung khi xuống nhà, thay vì ra về thì lại nán lại, xin được nói chuyện với vợ tôi 5 phút. Nhưng cuộc nói chuyện này diễn ra không phải 5 phút mà là gần 20 phút! Khi ra về, Trung tá Trung tỏ vẻ quan tâm và xã giao, hỏi vợ tôi về ngôi nhà ở Tây Mỗ hiện đã cho ai thuê chưa? Vợ tôi nhận ra đây chính là lực lượng đã ngăn cản trái pháp luật các cháu sinh viên thuê nhà tôi. Vợ tôi bật lên những bức xúc, hỏi thẳng lý do vì sao các chú lại đuổi các cháu ấy đi? Trung tá Trung nói vì đây là số thanh niên xấu! Vợ tôi bực quá, nói thẳng: Nếu vì chống Trung Quốc là xấu thì toàn dân Việt Nam là xấu hết! Các chú không nên coi những người chống Trung Quốc là kẻ thù, không nên răm rắp thực thi mệnh lệnh của ai đó, ngược lại cần và phải mạnh dạn góp ý kiến tham mưu, đề xuất để Đảng có đường lối, chủ trương đúng đắn, làm sao giữ vững được độc lập, chủ quyền đất nước, tuyệt đối đừng để mất đất, mất biển cho kẻ thù! Nếu mất nước vào tay Tầu Cộng, hỏi lúc đó Đảng sẽ còn không để các chú phục vụ?

**********
(Trên là tóm lược phần phụ của buổi sáng nay khi vợ tôi miễn cưỡng phải tiếp 2 vị khách không mời mà đến. Đến bữa, vợ chồng tôi ngồi ăn trưa nhưng không ai cảm thấy ngon miệng, không hiểu vì sao? Buổi chiều cố ngồi ghi lại đôi lời để chia xẻ cùng các bạn gần xa. Nhưng phải xin lỗi mọi người, phải tạm dừng ở đây, vì trong người cảm thấy mệt, không đủ sức viết tiếp tiếp!

Phần 2 mới là nội dung chính, là những vấn đề mà Trung tá Trung đã đề cập và trao đổi với vợ tôi, đồng thời muốn vợ tôi khuyên tôi thế nào và khuyên những vấn đề gì, và vợ tôi đã trả lời ra sao, cũng như quan điểm của vợ tôi thế nào, v.v… Ngày mai, nếu sức khỏe cho phép, tôi sẽ tiếp tục chia xẻ cùng các bạn! Xin được gửi lời cảm ơn đến tất cả các bạn gần xa!)
**********

Hà Nội, 23/10/2018, ngày Quốc Hội bầu Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng làm Chủ tịch nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s